Mở đầu
Là cảnh Lâm Nghiên tay đầy máu và làm rơi dao xuống đất. Tờ giấy nhập học cũng xuất hiện. Các phân cảnh về biểu cảm khuôn mặt của cô cũng hỗn loạn, lúc cười như thiên thân, lúc lại điên khùng, lúc lại lạnh tanh, lúc lại trợn mắt, … tất cả những thứ đó rốt cuộc là gì?
Chuyển cảnh đến ngày đầu nhập học, mọi người đều rất vui vẻ đón chờ ngày tháng sinh viên này.
Nam chính Trần Tín xuất hiện, đi đến đâu cũng thu hút được sự chú ý của mọi người. Là sinh viên nhưng lại được đưa đón bằng xe đắt tiền.
Lộ Tinh, nữ phụ phản diện, là con gái của nhà đầu tư trường, bề ngoài rất ăn diện. Đi đến đâu cũng nhìn bằng nửa con mắt. Luôn tỏ ra “ta” là nhất!
Linh Linh: Nữ phụ ngây thơ, được lòng mọi người vì sự tốt bụng.
Trần Tín vừa xuất hiện, mọi người đã nhao nhao bao vây lấy anh, ai nấy cũng trầm trồ trước sự đẹp trai và giàu có này.
Lâm Nghiên từ xa nhìn thấy nhưng chẳng may may quan tâm, cô chỉ lặng lẽ đứng một góc và tận hưởng bản nhạc yêu thích của mình.
Linh Linh chủ động lại bắt chuyện, tươi cười và nói:
“Chào bạn, mình là Linh Linh, hôm nay là ngày đầu tiên nhập học, rất vui khi được làm quen với bạn.”
Lâm Nghiên nhìn cô hồi lâu và im lặng. Những bạn khác xì xào: “Kiểu người gì vậy trời” liền quay sang an ủi Linh Linh “kệ cậu ấy đi, mình là Tố Na, mình là Điền Điền, sau này chúng ta làm bạn thân nhé.”
Lộ Tinh nhìn thấy Lâm Nghiên lạnh lùng như vậy, bắt đầu khó chịu và ghen ghét nghĩ thầm “Làm màu cho ai xem chứ?”
Chuyển cảnh đến giờ ăn trưa
Giờ ăn trưa mọi người đều vui vẻ chào hỏi nhau, ai cũng vui vẻ, đều hi vọng rằng sắp tới sẽ có những kỉ niệm đẹp. Chỉ riêng Lâm Nghiên ngồi 1 góc.
Lộ Tinh nhìn Lâm Nghiên, chợt nhớ đến lúc giới thiệu, biết cô ấy là người Việt Nam, đỗ vào trường theo diện học bổng. Đoán rằng Lâm Nghiên không có chỗ dựa, để củng cố vị trí “chị đại”, cô ta liền cùng mấy người bạn tiến lại kiếm chuyện.
An An: “Là mày đúng không? Mày cố tình lườm tao đúng không?”
Những người khác nói to: “Nó là người Việt Nam đấy, nhìn cái đồ nhà quê này, không biết chừng để vào trường này, lại dùng những thủ đoạn không sạch sẽ cũng nên.”
An An: “Này con kia, tao đang nói mày đấy. Sao không nói chuyện, bị câm à, mọi người ơi, sau này đừng có chơi với con câm này nha.”
Lộ Tinh mỉa mai nói: “Thôi mà An An, chúng ta đều là người lịch sự, gặp người khuyết tật thì phải nên bao dung chứ.”
Những người khác bắt đầu tả dáng vẻ vừa câm vừa cố gắng nói chuyện, bọn họ đều cười rất to. Nhằm chọc tức Lâm Nghiên. Nhưng cô vẫn tiếp tục ăn, vừa ăn vừa đeo tai nghe nghe bản nhạc là cô ấy thích.
Lộ Tinh bắt đầu mất bình tĩnh và lớn tiếng: “Này con điên kiaaaaaa! Mày có nghe thấy không hả.” Vừa hét vừa giật tai nghe của Lâm Nghiên xuống đất.
Lâm Nghiên vừa ăn vừa nói: “Không phải trường mình cấm nuôi chó sao, sao cứ nghe tiếng sủa thế.”
Lộ Tinh: “Thì ra là mày cũng có mồm”
An An: “Nó nói cậu là chó đấy.” Mọi người xung quanh bật cười vì sự “chậm tiêu” của Lộ Tinh. Còn có bạn nói, nhà giàu thế sao não load chậm thế nhỉ.”
Lộ Tinh bị quê, liền tức giận, cầm luôn ly sữa bàn bên đổ vào đồ ăn của Lâm Nghiên.
“Đó là sữa của mình mà.” Lộ Tinh tức giận, lườm bạn học kia 1 cái. Mọi người lại tiếp tục bàn tán, không biết Lâm Nghiên sẽ phản ứng thế nào?
“Ngẩng cái mặt lên nhìn taoooo” Lộ Tinh hét lớn.
Lâm Nghiên nhẹ nhàng nói: “Người muốn bắt chuyện cũng là mày, người sủa cũng là mày, nếu muốn được tao nhìn mặt, hay là quỳ xuống thử xem.”
Tất cả mọi người đều sốc trước câu nói của Lâm Nghiên. Ai nấy đều bàn tán, đáng lẽ nên xin lỗi đám con nhà giàu này chứ, có người ngưỡng mộ tính cách của cô, cũng có người cho rằng, mới nhập học đã gây thù chuốc oán với mấy người này, sợ rằng không sống nổi 1 tháng, đừng nói đến việc tốt nghiệp. Vì nghe nói Ba Lộ Tinh chính là người đầu tư của trường này.
Tiếng bàn tán càng lớn, đám người Lộ Tinh càng ngày tức giận, tính tiến lên dạy đỗ Lâm Nghiên một bài học, nhưng lại đúng lúc cô giáo đi vào căn tin, nhắc nhở buổi chiều 14h nhớ đến lấy đồng phục thể dục và đồng phục của trường.
Cũng vì sự chen ngang này, Lộ Tinh và đám người bắt nạt mới từ bỏ.
Cô giáo dặn dò xong, cũng đi ra ngoài, Lâm Nghiên nhìn dĩa cơm, mặt lạnh tanh và bắt đầu suy nghĩ, cô gõ chân lên sàn và từ từ đứng dậy, cầm đĩa cơm đi lại chỗ bỏ đồ ăn thừa.
Lộ Tinh cùng đám bạn cho rằng, đối với người như Lâm Nghiên, con ranh đó, chỉ cần dọa một lần là sợ ngay.
“Nhìn xem, tao vừa đổ sữa lên cơm của nó, nó cũng chẳng dám làm gì, haha” Vừa nói vừa cười mỉa mai. Chưa dứt câu, một tiếng “ào”. Sau đó chính là tiếng hét lớn của Lộ Tinh.
Chuyển cảnh – Khu vực trả khay ăn của căn tin
Âm thanh lách cách của khay inox, tiếng người ồn ào sau giờ ăn trưa. Lâm Nghiên đứng cạnh thùng thức ăn thừa, bình thản dùng vá gạt hết phần đồ ăn còn sót trong khay vào thùng.
Ngay lúc đó, một giọng nói chua chát vang lên phía sau:
“Nhìn xem kìa, cũng chỉ hợp đứng ở chỗ này thôi.” Lộ Tinh khoanh tay, miệng nhếch cười khinh bỉ, như thể cả khu căn tin là sân khấu của mình.
Vài bạn nữ đứng phía sau che miệng cười, hưởng ứng.
XỐI
Tiếng chất lỏng sền sệt đổ ào xuống.
Toàn bộ thùng thức ăn thừa – nước canh, vỏ tôm, rau thừa, cơm nguội – phủ xuống người Lộ Tinh từ đầu đến chân.
Căn tin nổ tung với tiếng la hét.
“Trời ơi!” “Ghê quá!” “Đổ thật luôn kìa!”
Lộ Tinh đứng chết lặng. Tóc dính bết xuống mặt, mùi cá tanh bốc lên đến nghẹt thở. Trông cô ta không khác gì vừa bước ra từ thùng rác.
Mắt cô ta đỏ lên vì sốc lẫn tức giận.
“Mày… mày dám…” Lộ Tinh run bần bật, giọng vỡ ra.
Lâm Nghiên đặt thùng rỗng xuống sàn, động tác vô cùng bình thản. Cô lau nhẹ nước bắn lên tay mình bằng khăn giấy, giọng nhẹ đến mức đáng sợ:
“Lời cậu nói… nặng quá. Khiến mình bưng đồ bị rung tay.” Cô nhìn Lộ Tinh bằng ánh mắt đầy khiêu khích.
Cô quay lưng bỏ đi, bước chân vẫn ung dung như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
Lộ Tinh đứng đó, cả người bốc mùi, miệng run rẩy vì tức tối và nhục nhã.
Ánh mắt cô ta tràn đầy hận thù đến mức như muốn xé nát Lâm Nghiên.
Lộ Tinh một người cao ngạo, chỉ có bắt nặt người khác, nào là chịu nhuc như thế này bao giờ, liền đứng đậy muốn đánh Lâm Nghiên, lại không ngờ bị Lâm Nghiên tát.
“Xin lỗi, phản xạ tự nhiên khi có người động vào tôi.” Lâm Nghiên bình thản đáp.
Xung quanh bàn tán xôn xao: Lâm Nghiên điên rồi sao, Lộ Tinh là con của nhà đầu tư trong trường đó, làm thế này chẳng khác nào nói nhà trường đuổi học đi.
Lâm Nghiên nghe thấy chỉ nhếch mép cười và nghĩ “Con của nhà đầu tư?”
Kể cả Lộ Tinh không tố cáo, thì hành động này cũng quá sức tưởng tưởng, với du học sinh theo diện học bổng mà nói làm như vậy là đồ nguuuuu.
Mặc kệ lời bàn tán. Lâm Nghiên lạnh lùng bước ra khỏi căn tin.
Chiến thắng nửa vời là khi thất bại đã bắt đầu đặt chân vào cánh cửa.
Chuyển cảnh
Lộ Tinh ở trong phòng vệ sinh lau đi những vết đồ ăn dơ trên người, vừa lau vừa chán ghét, đòi trả thù Lâm Nghiên, cô ta gào lên như một con điên
Linh Linh thấy vậy có lòng tốt đưa áo cho Lộ Tinh
“Lộ Tinh đúng không? Quần áo của bạn dơ rồi, thay cái này đi, là đồ mình mới mua, bạn mặc rồi giặt trả mình sau cũng được.”
Lộ Tinh cầm lấy áo và ném ngay xuống đất, la hét
“Con điên này, mày nghĩ thứ nghèo hèn như mày cũng xứng để được tao mặc đồ sau, mày ngồi gần con Lâm Nghiên nên cũng bị điên giống nó rồi đúng không?”
“Tính ra từ nãy tới giờ có mình mày điên thôi đó Lộ Tinh” An An nghĩ thầm
Nhưng mở miệng lại nói: “Cái thứ nghèo hèn như nó cậu để ý làm gì?”
Mọi người xì xào, Linh Linh có lòng tốt cho mượn áo lại còn thái độ, nếu không phải vì cô ta là con của nhà đầu tư thì ai mà thèm nhịn.
Linh Linh cười gượng nhặt áo lên:” Nếu cậu không thích cũng không sao” Vừa nói vừa rơm rớm nước mắt, các bạn đều kéo Linh Linh ra ngoài và nói: “Thôi kệ nó đi, lớn rồi mà còn thế, Linh Linh, dù mới ngày đầu quen cậu, nhưng cảm nhận cậu là người tốt, sau này chúng ta làm bạn tốt nhé.” Linh Linh mỉm cười, vui vẻ đồng ý.
(Bên trong nhà vệ sinh: Lâm Nghiên vốn dĩ ở trong đó, nên đã chứng kiến hết những lời bọn họ nói, cô chỉ im lặng và suy tư điều gì đó.)
Chuyển cảnh trước khi nhập học
Trong căn phòng trọ cũ, Lâm Nghiên ngồi trước bàn gỗ, ánh sáng từ cửa sổ chiếu lên tờ giấy kết quả. Trên đó, con số 5.5 hiện rõ.
Cô khẽ siết tờ giấy, cố nuốt xuống nỗi lo lắng.
Chuyển cảnh ngày nhận đồng phục
Sân trường đông nghịt người. Hàng dài học sinh chen chúc nhau nhận đồ. Lâm Nghiên, gầy gò và hơi lúng túng giữa đám đông, bị một nhóm học sinh xô mạnh từ phía sau.
Cô mất thăng bằng.
Bịch!
Cô va thẳng vào một người con trai cao lớn phía trước, Trần Tín.
Cả hai cùng suýt ngã. Cậu đưa tay giữ lại theo phản xạ, còn Lâm Nghiên hoảng hốt lùi ra ngay lập tức.
“Xin… xin lỗi!” Cô cúi đầu thật thấp rồi vụt chạy đi như kẻ phạm lỗi.
Phía sau, mấy cậu bạn của Trần Tín bật cười:
“Ê Tín, được người ta ôm trọn vòng tay luôn nha!” “May ghê ha, mới nhập học đã gặp người đẹp!”
Trần Tín nhíu mày, gạt tay bạn ra, thái độ lạnh nhạt như mọi khi. Trong lòng cậu chỉ có một suy nghĩ thoáng qua:
“Lại kiểu này… cố tình va vào để tiếp cận?” Cậu bước đi, chẳng buồn nhìn theo.
Chuyển cảnh, góc sân trường phía xa
Từ xa, Lộ Tinh nhìn thấy toàn bộ cảnh tượng. Vẻ mặt cô ta lập tức tối sầm, đôi môi bặm lại vì tức.
“Con ranh đó…” Trong đầu cô nổi lên cơn ghen tức đến ngột ngạt.
“Dám cướp mất vị trí của mình… Lâm Nghiên, mày đợi đấy.”
“Thứ tao không có được, mày cũng đừng hòng có được.”
Cô ta siết chặt nắm tay, móng tay gần như bấm vào da.
Chuyển cảnh – Tại nhà nam chính Trần Tín
Cửa nhà mở ra. Trần Tín vừa bước vào sảnh thì chiếc đèn chùm lớn phản chiếu lên gương mặt lạnh lùng của cậu.
Trong bếp, Lan Tố nghe tiếng động liền ngẩng lên, nụ cười dịu dàng quen thuộc xuất hiện trên gương mặt.
“Về rồi à con? Hôm nay nhập học thế nào?” Cô nhanh chóng bưng ra bàn một loạt món ăn còn bốc hơi.
“Mẹ sợ con đói nên chuẩn bị sẵn rồi. Lại đây ăn một chút nhé.”
Trần Tín dừng bước, nhìn thoáng qua bàn ăn – những món cậu từng thích hồi bé.
Đôi mắt cậu hơi tối lại rồi lạnh lùng đáp:
“Con không ăn.”
Nụ cười trên mặt Lan Tố khựng lại. Ánh mắt cô thoáng thất vọng, nhưng vẫn cố gượng bình tĩnh.
“Tín… con…”
Chưa kịp nói hết câu, tiếng Trần Đồng vang lên từ phòng khách:
“Ngồi xuống.” Giọng ông trầm, nặng nề như mệnh lệnh.
Thấy con vẫn đứng yên, sắc mặt ông tái đi, quát lớn hơn:
“Tao bảo là ngồi xuống!”
Lan Tố vội vàng chạy đến can: “Thôi mà ông… chắc con đi cả ngày mệt, không ăn nổi.”
“Để phần cho nó, khi nào đói tự ăn cũng được.”
Trần Đồng hừ lạnh, nhưng không nói thêm.
Trần Tín chỉ mím môi, ánh mắt không một tia cảm xúc. Không nhìn ba, cũng không nhìn mẹ. Không một giây do dự. Không một chút mềm lòng.
Cậu quay người, bước thẳng lên cầu thang.
Lan Tố đứng nhìn bóng lưng con trai biến mất ở tầng hai, sắc mặt đầy nỗi buồn khó tả – vừa thương con, vừa bất lực, vừa… như đang che giấu một điều gì đó.
Chuyển cảnh – Phòng ngủ của Lâm Nghiên
Ánh đèn vàng nhạt hắt xuống căn phòng nhỏ. Lâm Nghiên ngồi trên mép giường, ánh mắt trầm ngâm.
Cô đưa tay xoa nhẹ cổ chân – động tác lặp đi lặp lại như vô thức. Không có vết thương, không có bầm tím…
Ánh mắt cô dần trở nên sâu thẳm, như đang nghĩ về điều gì đó…
Chuyển cảnh – Lan Tố đến trường New University
Chiếc xe sang trọng dừng trước cổng trường. Lan Tố bước xuống – khí chất thanh lịch, điềm tĩnh của một người phụ nữ đã quen đứng ở những vị trí cao nhất.
Bảo vệ cúi đầu chào, học sinh vô thức nhìn theo. Dẫu nhiều năm trôi qua, cái tên Lan Tố vẫn là biểu tượng gắn liền với New University.
Chính cô là người thành lập nên ngôi trường này. Hơn 10 năm qua, nó đã trở thành niềm kiêu hãnh của cả thành phố.
Chuyển cảnh – Phòng hiệu trưởng
Hiệu trưởng Lý đứng dậy đầy lịch sự khi Lan Tố bước vào.
“Cảm ơn chị, dù rất bận rộn vẫn đến. Những sinh viên nhập học theo diện học bổng, đã nhận lớp và có thể yên tâm học tập rồi.” Giọng ông nhẹ nhàng, nhưng mang theo sự tôn kính rất rõ ràng.
Lan Tố mỉm cười, chậm rãi đặt túi xuống ghế. Cô đưa mắt nhìn bức ảnh kỷ niệm treo trên tường – ngày cắt băng khánh thành trường hơn mười năm trước.
“New đối với tôi không chỉ là một ngôi trường.” Cô nói, giọng trầm ấm nhưng ẩn chứa chút hoài niệm khó tả.
“New là cả thanh xuân của tôi… tuổi trẻ của tôi… và cũng là nơi chứa đựng rất nhiều ký ức mà tôi không thể quên.”
Ánh mắt cô khẽ dao động.
Chuyển cảnh
Tiết học vừa bắt đầu không lâu, giáo viên nhìn quanh lớp rồi gọi:
“Lâm Nghiên, em xuống phòng giáo viên lấy giúp thầy bộ tài liệu photo cho lớp nhé.”
“Dạ vâng ạ.” Cô đứng dậy, thu gom tập giấy ghi chú rồi bước nhanh ra ngoài.
Trong lớp, Linh Linh bước vào, nhìn quanh một vòng thì sững lại:
“Ủa? Bạn ngồi chỗ này đâu rồi?”
Một bạn bên cạnh ngẩng lên: “Đi lấy tài liệu cho lớp rồi.”
“Chắc cô thấy cậu ấy siêng năng, lại hay giúp lớp trưởng nên mới nhờ đi thay đó.” Một bạn khác góp lời.
Linh Linh mỉm cười, không nói gì thêm, chỉ khẽ đáp: “Chắc vậy thật.”
Nói xong, cô quay về chỗ ngồi, vẻ mặt bình thản nhưng ánh mắt hơi chùng xuống, như đang suy nghĩ điều gì.
Chuyển cảnh
Trong cửa hàng tiện lợi, Lộ Tinh ngồi ở góc khuất, vội vã hút cọng mì cuối cùng. Hộp mì rỗng bị cô bóp nhẹ rồi bịch một tiếng rơi vào thùng rác. Mùi nước lèo vẫn còn phảng phất trên tay áo, nhưng cô chẳng để tâm.
Cô bước ra khỏi cửa, tiếng chuông gió leng keng vang lên. Vừa đi được vài bước, cô chợt thấy mấy người bạn đang đứng trước cửa, vẻ mặt rạng rỡ như vừa bàn xong gì đó thú vị.
“Ê, Lộ Tinh! Tụi mình sắp đi ăn hải sản nè, đi chung không?”
“Đi chứ! Tự nhiên đang thèm nè. Cả ngày nay tao chưa ăn được gì luôn, đói quá!”
Cả nhóm phá lên cười, vui vẻ khoác tay nhau đi về phía con phố sầm uất.
Chuyển cảnh
Trong căn phòng riêng dành cho học sinh ưu tú, ánh sáng vàng nhạt từ chiếc đèn bàn hắt lên gương mặt Trần Tín. Cậu lặng lẽ ngồi bên cạnh giá sách, tay cầm một bức ảnh gia đình đã hơi sờn ở góc.
Trong ảnh là Trần Đồng, và Lan Tố, người mẹ luôn dịu dàng đứng phía sau. Ba người nở nụ cười yên bình, trông như thể cuộc đời này chưa từng có sóng gió.
Ánh mắt Trần Tín dừng lại thật lâu trên nụ cười của bố mẹ, đáy mắt dịu xuống như chứa đầy những ký ức ấm áp mà cậu chỉ dám giữ cho riêng mình.
Ngón tay cậu chạm nhẹ lên gương mặt bố trong ảnh.
Một hơi thở thật khẽ thoát ra. Không ai nhìn thấy, nhưng trong khoảnh khắc ấy, vẻ lạnh lùng quen thuộc của Trần Tín hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một cậu thiếu niên đang ôm lấy chút ấm áp cuối cùng của gia đình.
