Blackout – No lights. No rules. No mercy.” (Không ánh sáng. Không luật lệ. Không khoan nhượng.)

Xin chào mọi người, mình là Somi Thanh Huyền đây. Có lẽ nhiều bạn sẽ khá bất ngờ khi thấy mình đăng bài viết này. Thật ra, từ những năm còn đi học, mình và hai đứa bạn thân đã có thói quen tự nghĩ ra đủ kiểu kịch bản phim rồi kể cho nhau nghe. Vừa đạp xe đến trường, vừa tưởng tượng ra những câu chuyện ly kỳ – nghĩ thôi đã thấy bao nhiêu ký ức ùa về rồi.

Nhưng đó là chuyện của 7 năm trước. Rồi vì việc học, vì cuộc sống, và cũng vì… hơi “lười”, mình tạm gác lại đam mê nhỏ đó lúc nào không hay.

Hiện tại công việc của mình khá bận, nhưng mình vẫn quyết định quay lại với đam mê viết lách, đam mê tạo ra những câu chuyện đầy cảm xúc và tưởng tượng.

Thế nên là bộ truyện này sẽ chính thức trở thành tác phẩm đầu tay của Somi.

Hy vọng mọi người sẽ đón đọc và ủng hộ mình thật nhiều nhé!

Tên phim: Blackout

Tagline: No lights. No rules. No mercy.” (Không ánh sáng. Không luật lệ. Không khoan nhượng.) 

Biên kịch: Somi Thanh Huyen

“Lâm Nghiên” – nhân vật nữ chính, sinh ra và lớn lên tại Việt Nam

Thời đi học, cô thường bị bạn bè xa lánh. Không bị bắt nạt đến mức cực đoan, nhưng luôn tồn tại như một bóng mờ trong lớp học. Cô trầm lặng, khép kín, và dường như chẳng bao giờ bận tâm đến việc người khác nghĩ gì về mình. Chính sự vô cảm ấy khiến cô trở thành một bí ẩn không ai chạm tới.

Nhờ thành tích học tập xuất sắc cùng khả năng ngoại ngữ vượt trội, Lâm Nghiên nhận được học bổng vào trường danh giá ở Trung Quốc.

Nhưng môi trường mới không khiến cuộc sống của cô khá hơn. Sự ít nói, lạnh lùng và “không-tìm-đến-ai” của cô tiếp tục trở thành cái gai trong mắt nhiều người. Và lần này, cô không còn chọn im lặng.

Mỗi lần bị bắt nạt — cô đều khiến đối phương phải trả giá. Cô không ngại đáp trả trực tiếp trước mặt nhiều người. Cô không hề tỏ ra ngây thơ yếu đuối, trong mắt mọi người luôn là là một người cao ngạo, nhất định không chịu thua ai.

Nam chínhTrần Tín, chàng trai được mọi người ngưỡng mộ:

Sinh ra trong gia đình giàu có, vẻ ngoài điềm tĩnh, lạnh lùng và thông minh. Anh luôn giữ khoảng cách với tất cả, không tin tưởng ai quá mức — một kiểu người hoàn hảo nhưng cô độc. Tất cả mọi cô gái đều thích anh, trừ Lâm Nghiên.

Cô dường như không bận tâm.

Không nhìn anh.

Không theo đuổi.

Không tỏ vẻ gì đặc biệt.

Điều đó khiến Trần Tín từ chẳng để ý, đến bị thu hút lúc nào không hay. Những lần chạm mặt tưởng như “tình cờ”, những cuộc trò chuyện ngắn ngủi giữa hai người dần khiến anh rung động. Anh nghĩ đó là duyên, là trùng hợp, là số phận.

Nhưng anh không biết tất cả đều là sắp đặt của cô. Từ lần đầu nộp đơn xin nhập học, việc vô tình đi cùng hành lang,… đến từng khoảnh khắc khiến anh để ý – tất cả đều nằm trong kế hoạch tinh vi của Lâm Nghiên.

Cuối cùng, họ yêu nhau.

Giai đoạn đầu ngọt ngào như những cặp đôi bình thường. Nhưng càng về sau, mọi thứ đổi khác:

Lâm Nghiên trở nên yếu đuối, dịu dàng, dễ bị tổn thương

Trần Tín trở thành người nóng nảy khó chịu, thậm chí dần biến thành vai phản diện trong mắt mọi người.

Cả thế giới thương xót cho cô gái đáng thương bị người yêu bỏ rơi.

Nhưng họ đâu biết rằng:

Sự dễ dàng tổn thương và yếu đuối của cô. Cả việc Trần Tín phản bội… Tất cả là gì?

Lâm Nghiên không phải nạn nhân. Cô là đạo diễn của mọi bi kịch. Cô ta bị bệnh à? Không cô ta hoàn toàn bình thường, nhưng chỉ là “thích” diễn mà thôi. Mục đích thật sự là gì?

Từng bước một, cô bóp méo hình ảnh của Trần Tín, khiến anh từ người hoàn hảo trở thành kẻ xấu xa trong mắt người khác. Nhưng điều đáng sợ hơn, là Trần Tín — dù tổn thương, dù đau khổ — vẫn tin Lâm Nghiên là người tốt. Anh tin rằng mình mới là người có lỗi, và tìm mọi cách bù đắp cho cô, xin lỗi cô, quay lại bên cô.

Bởi vì tâm trí anh đã bị thao túng quá sâu.

Trong khi đó, những người xung quanh Trần Tín lần lượt gặp tai nạn, biến mất, hoặc chết một cách bí ẩn…

Trong suốt quá trình đó không ai nhận ra giữ họ và Lâm Nghiên có mối quan hệ gì…Tại sao Lâm Nghiên lại dựng lên kịch bản như vậy, và Trần Tín, người trông có vẻ là nạn nhân kia, liệu có phải là nạn nhân thật sự, hay chính anh ta cũng đang tận hưởng vở kịch của chính mình.

Trên đây là nội dung chính của bộ truyện, mong rằng mình sẽ đủ “siêng” để hoàn thành nó huhuuuu

Ngày đầu tiên viết 24/11/2025. Đây là ngày kỉ niệm 1 năm thành lập Somi Thanh Huyen luôn đó ạ.

Viết ra chắc cũng không không ai đọc đâu, nhưng thôi kệ, cứ viết thôi, biết đâu sau này có người hợp tác thì sao hihiiii!

Nói về lạc quan thì Somi có thừa hehe.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *